National Congress of Vietnamese Americans Logo

 

 

e pluribus unum - one out of many
GoogleTM
Search NCVA   Search www
HOME eREPORTER PROGRAMS RESOURCES EVENTS MEDIA CENTER MEMBERSHIP ABOUT NCVA
Navigation Include

About NCVA
Founded in 1986, the National Congress of Vietnamese Americans is a 501(c)(3) nonprofit community advocacy organization working to advance the cause of Vietnamese Americans in a plural but united America – e pluribus unum – by participating actively and fully as civic minded citizens engaged in the areas of education, culture and civil liberties.


SPONSORS

COMMENTARY

Ký Sự chiến trường Iraq (bài 2)
Nguyên tác Anh ngữ: Thieu Tá Quân Y Lưu H.
Người dịch: Nguyễn T.

Thương vong là điều không thể tránh được trong bất cứ cuôc chiến nào. Từ tiền tuyến, lần naỳ Thiếu Tá Lưu H. đưa chúng ta đến tiếp cận với cuộc chiến gần hơn. Với một ngòi bút vô tư, thành thật và đầy xúc cảm, anh kể cho chúng ta chi tiết về cái chết của 2 bạn Đại Úy đồng đội gục ngã trong cuộc chiến tranh chống khủng bố và vì lý tưởng tự do và dân chủ.

Other commentaries:

Vinh Danh Cho Những Người Nằm Xuống

6/2005

MedicsThương vong là điều không thể tránh được trong bất cứ cuôc chiến nào. Từ tiền tuyến, lần naỳ Thiếu Tá Lưu H. đưa chúng ta đến tiếp cận với cuộc chiến gần hơn. Với một ngòi bút vô tư, thành thật và đầy xúc cảm, anh kể cho chúng ta chi tiết về cái chết của 2 bạn Đại Úy đồng đội gục ngã trong cuộc chiến tranh chống khủng bố và vì lý tưởng tự do và dân chủ.


Vận may đã hết. Hai tháng đầu tại Iraq, chúng tôi gắng tránh mọi thương vong. Cũng có một vài trường hợp thương tích trầm trọng phải di tản về Hoa Kỳ nhưng dầu sao chúng tôi cũng tránh được chết chóc. Trong cuộc chiến này, thương tích phần lớn là do mìn, xe bom, pháo kích, hỏa tiễn, tai nạn xe cộ hơn là do trực chiến. Một hay vài trường hợp này xảy ra hàng ngày. Trong tháng thứ ba và thứ tư, chúng tôi bị mười một người thiệt mạng. Hàng loạt vụ tử thương tiếp nối quá nhanh làm chúng tôi không kịp hoàn hồn. Vẫn biết rằng khó lòng tránh tổn thất nhưng tôi không ngờ rằng tổn thất lại thường xuyên như thế.

Cái chết của hai nhân vật đặc biệt đã ảnh hưởng đến tôi sâu nặng. Ngày hôm đó, như thường lệ, tôi đang nghe ngóng tin tức qua lưới truyền thanh trong túp lều trị chấn thương thì được lệnh yêu cầu sĩ quan tiếp liệu S4 phải cung cấp túi đựng xác cho các toán thuộc bộ chỉ huy. Bất hạnh thay, túi đựng xác cứ phải gởi đến hoài cho các toán tuần tiễu để đựng xác dân Iraq do họ phát giác ra. Nhiều người bị hành quyết bằng một phát đạn vô đầu. Lý do để hành quyết là do làm cảnh sát cho Mỹ hoặc cốt gây hoảng sợ cho dân chúng. Đôi khi sự giết chóc không hẳn vì lý do chính trị mà vì lý do tham tiền. Mặc dù chúng tôi được cung cấp túi đựng tử thi đầy đủ nhưng hiếm khi toán tuần tiễu mang theo vì e xui xẻo. Vì không có yêu cầu khẩn cấp nên tôi cũng chẳng ngại có điều chi xẩy ra. Tôi rời túp lều sau khi báo cho nhân viên biết sẽ có yêu cầu gởi túi đựng xác đi, thế thôi.

Đối phó với hậu quả của tử vong cũng là một phần của chiến tranh. Một khi đã quyết định không còn cứu sống được nữa, sĩ quan S4 có nhiệm vụ phãi tàng trữ xác và di chuyển về khu chứa xác gần nhất. Tuy nhiên, yêu cầu giải quyết tử thi thường dồn dập đưa tới trung đội cứu thương bởi vì mọi người tránh giữ xác kể luôn cả túi đựng xác.

Khi tôi quay trở lại thì được lệnh khẩn cấp gửi 3 túi đựng xác cho một chiếc xe đã trực sẵn trước cổng. Hạ sĩ quan chịu trách nhiệm lập tức báo cho tôi biết là túi đụng xác dành cho 2 sĩ quan của đơn vị tôi, Đại Úy Hill, trưởng toán E vừa được lệnh điều đi và Đại Úy Farmer, sĩ quan thay thế, hai người đang ngồi với nhau trên xe để bàn giao thì xảy ra chuyện. Tôi biết họ rất rõ và thoạt tiên không tin đó là sự thật. Bao nhiêu câu hỏi được đặt ra. Chuyện gì đã xảy ra? Họ đang ỏ đâu? Quan trọng hơn, tin tức có chính xác không? Chúng tôi đều đã trải qua tin tức hỏa mù của chiến tranh và từng nhận nhiều tin tức sai lầm. Ngay lúc đó, tôi thực sự hy vọng đó chỉ là một tin lầm lẫn. Tôi và Thiếu Tá Bryant, sĩ quan phụ tá Trung Đội cứu thương bèn quyết định đến Trung Tâm Hành Quân Chiến Thuật (TOC) để tìm hiểu tin tức chính xác đồng thời để yểm trợ cho diễn biến mới này. Chỉ Huy Phó Trung Tâm Hành Quân đang đứng ở phía ngoài bận đàm thoại qua máy truyền tin. Nhìn gương mặt của ông ta là tôi đã biết ngay rồi. Hai Đại Úy của chúng tôi đã thiệt mạng. Đúng là một nhân vật chuyên nghiệp, sĩ quan Chỉ Huy Phó đang kêu một Đại Úy từ một căn cứ khác đến nhận lệnh thay thế chỉ huy toán E. Đồng thời, ông ta dùng một máy truyền tin khác để ra lệnh bảo vệ địa điểm và lượm xác. Ông ta ngừng một lát vừa đủ để thâu tóm ngắn gọn tình hình cho chúng tôi biết.

Rõ ràng là một xe phát nổ tự động đã nổ tung cách căn cứ khoảng 10 cây số, nơi mà toán E đang làm nhiệm vụ kiểm soát. Đến nay thì chúng tôi đã hiểu tai hại của xe phát nổ tự động như thế nào. Quân phiến loạn đã biết rằng chúng có thể chứa nhiều chất nổ hơn, gây nhiều thiệt hại hơn với một xe chất đầy bom. Hoặc là chúng để xe bên vệ đường hoặc là chúng lái xe đến mục tiêu. Có rất nhiều xe bị nằm đường trên lộ chính nên không biêt đâu là xe bom hay không. Tự lái xe đâm vô mục tiêu thì dễ cho chúng thực hiện chính xác ý đồ tiêu diệt. Tuy nhiên, lái xe bom ít được chúng dùng hơn vì như vậy là phải hy sinh tài xế.

Một chiếc xe đến gần trạm kiểm soát thì toan quay đầu trở lại. Binh lính chận xe lại thì tên tài xế lo tháo chạy. Đại Úy Hill tóm cổ tên tài xế và khởi sự lục xoát chiếc xe. Tên này dịu dần sau một lát vùng vẫy làm như là hắn bối rối. Cả hai vị Đại Úy đứng sau lưng hắn chừng 10 feet khi ra lịnh hắn mở thùng xe. Vừa được mở ra, xe liền phát nổ làm văng cả 3 người ra xa cách đó cả trăm feet. Lúc mà tôi nghe kể như vậy tôi đã vang lên trong đầu câu hỏi: "Tại sao mấy Đại Úy lại phải đích thân làm như vậy?!". Tôi không trực tiếp hỏi vì chúng tôi còn nhiều việc quan trọng khác cần làm hơn.

Chỉ Huy Trung Đội cứu thương lúc đó đang ở trại khác; ông ta kêu tới và ra lệnh di tản 3 người ra khỏi hiện trường mang đến bệnh viện. Di tản cứu thương (medevac) thường chỉ dành cho bệnh nhân còn sống và di tản khỏi chiến trường chỉ dành cho những truờng hợp thương tích nguy kịch mất mạng, bị què quặt hay là mù. Đó là một nguồn cứu cấp quí giá và luôn luôn là bịnh nhân được chuyển đi kịp thời. Chúng tôi không mong đợi họ chịu chuyển xác đi trong khi có thể có các chiến sĩ bị thương ở nơi khác. Tuy nhiên, ở đơn vị tiền tuyến đã khá lâu tôi dư biết là đừng có bất tuân thượng lệnh ngay. Muốn cấp trên thay đổi ý định, phải đưa ra một phương cách khác. Tôi bày tỏ cho sĩ quan Chỉ Huy Phó biết nỗi lo ngại của chúng tôi, e rằng toán di tản cứu thương khi tới nơi sẽ bị từ chối và phải quay về. Câu trả lời của ông ta là: "Bác sĩ, tôi hiểu hơn ai hết, nhưng biểu tôi phải làm sao đây. Tôi không muốn "các đứa con" của tôi phải phơi xác ngoài trời lâu hơn nữa." Để tránh xung đột ý kiến, tôi ra lịnh đem xác trỡ về căn cứ cứu thương để thu ngắn đoạn đường di tản. Lý do căn bản là tôi muốn được một y sĩ định giờ chết. Do đó tôi có thể dàn xếp một cuộc chuyển xác sau đó. Tôi biết là ông sĩ quan Chỉ Huy Phó quan tâm rất nhiều đến thuộc hạ của ông khi ông dùng danh từ "my boys" để chỉ họ thân thương như là đối với 2 đứa con ông đang ở tại quê nhà. Trước khi tôi tìm cách dàn xếp, tôi yêu cầu ông đừng đến nhìn xác cho đến khi tôi gọi lại ông. Tôi đã hình dung ra mức độ của sự tàn sát và tôi muốn tránh cho ông cảnh đau thương càng nhiều càng tốt.

Chúng tôi quay về căn lều trị chấn thương để thông báo cho hạ sĩ quan trưởng cần làm những gì. Trước khi tôi kịp chấm dứt suy nghĩ, ông hạ sĩ quan trung đội đã nói liền một hơi: "Chúng tôi đã xin được trực thăng chở xác [còn gọi là "máy bay thiên thần " (Angel flight)], họ sẽ đến nội đêm nay. Nhưng chúng tôi có vấn đề với bộ phận nhà ăn, họ không cho mượn xe freezer." Có trực thăng chở xác! Thiệt là cám ơn Trời, sau này tôi sẽ hỏi làm sao xin được một chuyến bay như vậy, nhưng bây giờ thì tôi phải giải quyết vụ xe có freezer trước đã. Khi chúng tôi mới tới chúng tôi đã đặt xin một xe có freezer nhưng đề nghị bị trả về. Kế hoạch để đối phó với bất ngờ của chúng tôi là sử dụng một trong những xe freezer của bộ phận nhà ăn. Khi tôi tiến về phía nhà ăn thì tôi nói với toán của tôi là mình chỉ còn chừng 20 phút. Tuy nhiên, phía nhà ăn thì họ tỏ ra bối rối, rõ ràng họ không muốn giải quyết các tử thi. Nhưng khi họ được biết rõ chính là 2 vị Đại Úy của chúng tôi thì họ nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ một xe trailer trong đó có phòng lạnh. Tôi gọi truyền tin về báo cho toán biết là chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng, họ cần ra cổng "nhận hàng" và hộ tống vào. Tôi cũng yêu cầu nhân viên cứu thương sẵn sàng vật dụng liệm xác. Trung Sĩ trung đội là một cựu chiến binh lúc này đang thi hành nhiệm vụ kỳ 2 biết rằng điều tôi yêu cầu sẽ gây khó khăn cho các nhân viên cứu thương. Họ chưa quen dày dạn, phần đông họ chỉ nhìn thấy sự chết một lần khi đến cứu cấp một chiếc xe bị tai nạn một tháng trước đây. Thương binh thì khác hẳn tử thi và họ chưa bao giờ được huấn luyện việc liệm xác. Ông ta đành yêu cầu tự nguyện. Ai ngờ tất cả nhân viên đều tình nguyện trừ một người. Anh không đành tâm làm việc đó và ngày hôm sau anh kể với tôi:

"Đại Úy Hill là trung đội trưởng trung đội tôi từ 2 năm qua. Tôi không muốn nhìn xác ông tan nát như vậy. Tôi chỉ muốn giữ hình ảnh đẹp của Đại Úy khi còn sống. Mong rằng ông không có ý nghĩ xấu về tôi."

Phải mất một tuần sau anh mới quên việc đó đi được. Chúng tôi đang định đặt một mảnh ván nối lên trailer thì chợt thấy một xe có đường ray kéo tới. Dại Úy Edward chạy lên phía trên đường ray để hướng dẫn chiếc xe xác chạy vào trailer. Cũng như 2 Đại Úy của chúng tôi, ông ta tốt nghiệp Trường Võ Bị West Point nên tôi hiểu việc làm này đau đớn cho ông ta biết chừng nào. Mặt ông rầu rĩ và trong suốt tiến trình, ông im lặng không nói một lời. Nhân viên cứu thương nhanh chóng nhảy xuống xe khi cửa sau mở ra. Trong khi họ ráng di chuyển các túi đựng xác từ một khu vực chật hẹp, trưởng xa là Đại Úy Ray la lên "đừng có đụng vào đâu hết!" Nhân viên cứu thương từng được huấn luyện để hành động nhanh chóng đưa bịnh nhân xuống xe để bắt đầu điều trị. Tuy nhiên đối với các tử thi này lại khác, vấn đề thật nhạy cảm. Thêm vào nữa chúng tôi không quen làm việc có nhiều sĩ quan vây quanh. Thật là căng thẳng. Tôi vỗ vai họ và thì thầm: "Làm từ từ thôi." Ba túi đựng xác và vật dụng cá nhân được chuyển qua trailer. Trong thâm tâm tôi biết hỏi như vậy nghĩa là gì nhưng tôi cũng không dừng được câu hỏi: "xác người Iraq có trong mấy túi này không?" Cái cách nhìn mà Đại Úy Ray nhìn tôi làm tôi hiểu rằng "Không có." Tôi nói với toán của tôi là chúng ta bắt đầu bằng 2 cái túi lớn. Trước khi chúng tôi khởi sự, Thiếu Tá Bryant quay nhìn tôi và thì thầm: "Các anh đã sẵn sàng chưa?" Tôi nhắm mắt lại và hít nhanh một hơi thở sâu. Trí óc tôi chuyển qua vai trò của một y sĩ. Trước mặt tôi là 2 bịnh nhân của tôi và điều tôi cần làm là sắp xếp họ lại sao cho ngay ngắn với sự trợ giúp của các nhân viên của tôi. Tôi muốn khuôn mặt của họ được ngẩng lên ở vị thế đàng hoàng, coi sao cho được. Tôi đang làm việc nửa chừng thì quay nhìn quanh tôi nhận thấy ông sĩ quan Chỉ Huy Phó đang bước lên về phía chiếc cáng. Tôi nói:

"Thiếu Tá, tôi đã nói là Thiếu Tá hãy chờ tôi"

"Biết vậy, Bác sĩ, xin cãm phiền; Tôi phải nhìn thấy mấy đứa con tôi lần cuối."

Tôi ngừng lại hít vài hơi thở sâu để kìm giữ xúc cảm và ông ta hỏi tôi có sao không. Tôi không trả lời ông mà bước về phía cha Tuyên úy đang lệ trào nơi gò má. Tôi nói nhỏ với cha là mọi nghi thức sẽ chấm dứt trong vài phút và đề nghị cha hỏi mọi người xem có chào tiễn biệt 2 Đại Úy lần cuối.

Binh Sỉ thuộc toán E đứng xếp hàng phía ngoài trailer từng người một bước lên xe chào tiễn biệt. Người thì nhanh chóng, người còn tần ngần đứng lại. Kẻ thì kiên cường, kẻ khác nhỏ lệ. Trong lúc đứng phía ngoài nhìn họ, tôi nhận thấy máu lem trên hai bàn tay và cánh tay áo. Tôi đi về phía bên cạnh xe tang bảo một nhân viên của tôi lấy nước rửa tay. Nước xối qua tay mang lại cho tôi một cảm giác kỳ lạ và nhiều ý tưởng xuyên qua đầu tôi. Đây là máu của các bạn tôi, tôi có vô tình quá không? Tôi có xúc phạm binh lính của người quá cố khi họ lần lượt đi ngang qua. Thời gian chúng tôi hoàn tất nghi thức tang lễ rất nhanh chóng nhưng trái lại việc tẩy rửa máu để lại trong tôi nỗi đau dài.

Máy bay chở xác đã đến trước khi mọi người chào tiễn biệt. Chỉ Huy Phó Đơn Vị đi tới nói với họ xin hãy chờ. Sau này ông ta kể cho tôi nghe cuộc gặp gỡ đó. Các phi công hỏi ông:

"Thưa Thiếu Tá, chúng tôi đến đây chở 2 thiên thần gãy cánh, Thiếu Tá có biết chi về họ?" Thế là ông ta rũ người ra và oà khóc.

Sau khi mọi người chấm dứt, chúng tôi mang 2 tử sĩ lên một chiếc xe cứu thương chạy về phía sân bay. Lúc đó tôi mới thấu hiểu ý nghĩa của những chuyến bay chở xác. Mọi người đều rất chuyên nghiệp và kính cẩn. Họ chào kính người quá cố và mang họ vô trực thăng. Chúng tôi đứng nghiêm chào lần cuối mặc dầu gió thổi bạt thật mạnh khi trực thăng cất cánh.

Đây là lúc đăt câu hỏi và trả lời. Hai Đại Úy đã chỉ huy đúng mức ngoài tiền tuyến. Họ không bao giờ đòi hỏi quân của họ làm những gì mà những người này không chuẩn bị sẵn sàng để làm, và điều này bao gồm luôn cả công việc nguy hiểm là khám xét xe. Chỉ là vận xui cho 2 vị vào ngày đó. Số lượng chất nổ trong xe dự định để gây thiệt hại nhiều hơn là 2 người lính ở điểm kiểm soát. Tài xế xe nổ này định lái xe đi đâu đó có thể là đến một cái chợ hoặc một nơi tuyển mộ cảnh sát. Sự hy sinh của 2 Đại Úy đã ngăn ngừa được nhiều cái chết khác.

Tôi biết cả 2 người đều tính khí thoải mái và điềm đạm. Trong 2 tháng đầu chúng tôi thường gặp nhau trong các buổi họp nhận chỉ thị. Tôi không có nhớ là Đại Úy Hill có bao giờ nói với tôi là anh sắp có một đứa con nhưng cách này hay cách khác tôi biết là anh đang mong chờ một cháu bé. Trước đây ở quê hương tôi đã chăm sóc cho nhiều sản phụ và tôi nhớ lờ mờ là đã có chăm sóc cho vợ của anh lúc chị mới mang bầu. Sau này tôi mới biết rằng chị sẽ sanh con trong vòng 2 tuần tới. Anh đã tính xin thuyên chuyển qua việc khác để dễ dàng về thăm vợ lúc bể bầu. Con trai anh ra đời 2 ngày sau và không bao giờ có cơ hội gặp cha. Còn Đại Úy Farmer thì luôn luôn có nụ cười nở trên môi. Giọng anh nhẹ nhàng nhưng cung càch chỉ huy chuyên nghiệp của anh làm cho binh lính phải lập tức kính trọng. Kể chuyện gia đình, mắt anh sáng lên khi đề cập đến vợ và con.

Đêm đó tôi không tài nào ngủ được. Tôi đi loanh quanh xem có ai cần thuốc ngủ. Vài người nhận thuốc, phần lớn khác thì tỏ ra cứng cỏi chiến đấu với quỉ dữ nơi chính bản thân. Tôi tin tưởng rằng việc dùng thuốc không phải là hành vi yếu đuối mà chỉ là một phương cách để làm cho tinh thần ổn định. Tôi dùng môt viên thuốc ngủ nhưng chỉ 2 giờ sau, lúc 4 giờ sáng là đã tỉnh dạy. Đêm đó tôi mơ thấy lúc lần đầu tiên gặp Đại Úy Farmer, tôi bắt tay anh và thán phục cung cách ung dung của anh. Lúc này chúng tôi đang ở Kuwait và tình hình rất căng thẳng. Lúc đó anh đang là sĩ quan tiếp liệu (S4) còn chúng tôi lúc nào cũng đòi thêm đồ tiếp tế. Anh thỏa mãn mọi đòi hỏi của chúng tôi, kể luôn cả những đòi hỏi vô lý dù phải tiếp tục lấy thêm đồ tiếp tế ở các căn cứ khác.

Trong lúc nằm trên giường nhìn chừng chừng vào đêm tối, mắt tôi tuôn lệ trào. Lệ cứ tuôn ra tự nhiên, dường như cả một giếng u sầu đang cạn dần. Tôi không biết việc đó kéo dài bao lâu nhưng tôi biết rằng sáng sớm hôm sau, tôi đã đơn độc một mình tôi đến chào tiễn biệt anh lần cuối.

Tang lễ quân đội là môt kinh nghiệm mới mẻ đối với tôi. Sau khi đã dự môt lần, tôi không còn bao giờ muốn dự tiếp nữa, chỉ làm đau lòng thắt ruột. Cả trăm người hiện diện kể cả một Tư Lệnh vùng và bộ tham mưu của ông ta đang đóng căn cứ tại một vùng khác ở Iraq. Đó là một buổi chiều ấm áp, chim hót véo von trên các cành cây. Cha Tuyên Úy làm thủ tục thường lệ sau đó là Tướng Tư Lệnh. Đại diện của một đơn vị trực tiếp với những người quá cố đọc điếu văn. Các Đại Úy được mọi người kính trọng và yêu mến.

Lúc gọi điểm danh là lúc tôi chịu không nổi. Truyền thống của quân đội là gọi tập hợp và điểm danh. Niên trưởng hạ sĩ quan sẽ kêu tên các binh lính thuộc đơn vị và ai hiện diện đều hô có mặt. Lúc kêu tên các tử sĩ thì chỉ có sự im lặng. Sau khi ngừng mộtt lát, ông hô to hơn họ của Nguời Lính và cấp bậc của người này. Lần này, cũng không ai trả lời. Tôi cảm thấy như mắc nghẹn nơi cổ họng. Ông hô to lần thứ ba, giọng vô cùng khẩn trương, lần này toàn bộ tên họ và cấp bậc của người quá cố. Im lặng vài giây và sau đó là một loạt súng nổ chào. Chúng tôi đứng nghiêm và sau mỗi loạt súng nổ phá tan bầu im lặng, chúng tôi lại cảm thấy hơi rùng mình và lệ cứ tuôn trào sau những cặp kiếng đen của chúng tôi.

Tổn thất của chúng tôi coi là nhỏ bé so với các cuộc chiến tranh khác. Tuy nhiên mỗi tổn thất là một giá đắt cho bản thân binh lính và gia đình của họ ở nhà. Trong khi xếp đặt ngay ngắn các tủ thi và để các thuộc hạ cuả họ chào biệt lần cuối, chúng tôi nghĩ rằng ít nhất cũng đem lại cho họ một cái chết xứng đáng. Biết bao quân nhân Mỹ tử trận trong cuộc chiến Việt Nam đã không được chôn cất tử tế, gia đình của họ lại chỉ có tin tức mơ hồ không biết xác của họ vất vưởng nơi nào. Điều này cũng chẳng khác chi đối với các chiến sĩ trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà. Mặc dầu là cả bọn chúng tôi nói chung đã "không được măy mắn" nhưng tôi vẫn may mắn khi còn đứng ở phía bên này cuộc chiến.

Thật là đau lòng nhìn thấy biết bao người phải bỏ mạng giữa tuổi thanh xuân nhưng đó là điều không tránh khỏi trong bất cứ cuộc chiến tranh nào. Trong số 11 người tử trận ở đơn vị tôi, phần đông họ đều ở lứa tuổi hai mươi, thậm chí còn có em mới 19 tuổi. Ai mà biết được những thanh niên này sẽ còn có thể đóng góp gì thêm cho quê hương xứ sở nếu cuộc đời của họ không bị đứt ngang quá sớm.

Thiếu Tá Quân Y Lưu H.

6/2005

--
Read English version

Post Comments (available soon)

[Posted 6/5/05]

Footer Include

© 1986-2006  National Congress of Vietnamese Americans. All rights reserved.
About NCVA   |   Programs   |   Donate   |   Mailing List   |   Privacy Policy   | Webmaster