National Congress of Vietnamese Americans Logo

 

 

e pluribus unum - one out of many
GoogleTM
Search NCVA   Search www
HOME eREPORTER PROGRAMS RESOURCES EVENTS MEDIA CENTER MEMBERSHIP ABOUT NCVA
Navigation Include

About NCVA
Founded in 1986, the National Congress of Vietnamese Americans is a 501(c)(3) nonprofit community advocacy organization working to advance the cause of Vietnamese Americans in a plural but united America – e pluribus unum – by participating actively and fully as civic minded citizens engaged in the areas of education, culture and civil liberties.


SPONSORS

COMMENTARY

Ký Sự chiến trường Iraq (bài 3)
Nguyên tác Anh ngữ: Thieu Tá Quân Y Lưu H.
Người dịch: Nguyễn T.

Other commentaries:

Eo Le Của Chiến Tranh

9/2005

Major Luu in IraqChiến tranh quả thiệt là rối rắm, ngay cả đối với chúng tôi đang ở ngoài tiền tuyến. Có quá nhiều vấn đề nằm ẩn phía dưới làm ảnh hưởng đến quan điểm của chúng tôi, dù rằng chúng tôi cố duy trì một hình ảnh đơn giản về thiện chống ác để chúng tôi có thể tập trung vào nhiệm vụ đang làm. Vào một ngày nọ, tôi ghi nhận có nhiều điều phi lý đến nỗi tôi tự hỏi có phải chúng tôi ngây thơ nghĩ rằng nhiệm vụ của chúng tôi ở nơi đây là rõ ràng giản dị.

Một phần trách nhiệm của toán cứu thương là duy trì nguồn dự trữ y tế và chúng tôi thuờng thực hiện những chuyến đi tới Phi Trường Quốc tế Baghdag để nhận lãnh những đồ cung cấp quá ư cần thiết. Con lộ chính là một xa lộ 4 hàng xe chạy, có thể sẽ đem lại một chuyến đi đầy thoáng mát hồ hỡi nếu không có những bất trắc xảy ra dọc đường. Mìn tự chế hoặc xe gài mìn tự chế thường được cấy trên đường, có nhiều nơi gài quá nhiều mìn bẫy nên chúng tôi gọi đó là "đoàn đường mìn". Vào ngày đó, tôi đang đi làm nhiệm vụ cùng 2 nhân viên cứu thương, được hộ tống một đoàn xe bọc sắt. Như thường lệ rời khỏi trại là chúng tôi bắt đầu lo lắng bồn chồn, súng ống nạp đạn sẵn và gài khóa an toàn. Cho đến khi chúng tôi ra khỏi con lộ chính đi vào một đoạn đường đầy cát bụi tiến đến phi trường là mọi người đều phấn khởi. Dọc theo quãng đường này, binh lính thường ném kẹo cho các trẻ em vì họ đã chuẩn bỉ sẵn sàng một hộp kẹo lớn. Hỏi họ có biết đến biểm nguy coi chừng cán lên đám trẻ chen lấn nhau tranh cướp kẹo thì ông Trung sĩ trưởng toán đáp rằng họ sẽ cẩn thận.

"Thiếu tá coi, thế nào thì các em nhỏ cũng ào lên xe của chúng tôi. Con đường quá hẹp và khó lòng tránh khỏi bọn chúng. Ném kẹo xuống đường là để tránh các em khỏi leo lên."

Ông tiếp tục kể tôi nghe về dự định của ông,"Tôi đang tìm một đứa bé gái. Tôi có món quà đặc biệt cho nó; bà xã gởi đến cho tôi". Ông giơ cao con gấu bông lên. "Lần trước khi chúng tôi đến đây, bọn bé trai đánh bé và cướp kẹo của bé. Tôi rất rầu và muốn ra khỏi xe nhưng không làm được”. Lần này, ông định là ném kẹo cho đám con trai và vẫy đứa con gái đến bên cạnh xe để trao cho nó con gấu bông. Ông nhe răng cười: "Tôi yêu đám trẻ, chúng chẳng có gì cả. Chúng làm tôi nhớ đến xấp nhỏ ỏ nhà. Chỉ có bọn lớn là có vấn đề. Phần đông bọn chúng đều dễ thương nhưng đâu biết có thể tin được đứa nào. Đối với bọn trẻ thì dễ hơn". Ông quả thiệt là thất vọng khi ông không thấy đứa bé gái của ông sau khi đã xài hết nửa hộp kẹo. Chỗ kẹo còn lại để dành cho đoạn đường về . Điều làm tôi chú ý là một việc đơn giản như cho kẹo mà cũng phức tạp và đòi hỏi phán đoán "đứng đắn" để tránh gây hại. Trong trường hợp này, có nghĩa là vi phạm nguyên tắc chung được đặt ra: là không ném kẹo hay đồ ăn từ xe.

Chúng tôi có nguyên ngày ở phi trường Baghdag và thỏa thích ăn uống tại tiệm Burger King hoặc mua hàng ở cửa hàng quân đội (PX). Tôi không khỏi ngạc nhiên về sự rộng lớn bao la của căn cứ; so sánh với căn cứ nhỏ bé nơi tiền đồn cúa chúng tôi. Tôi không cảm thấy chúng tôi đang ở môt vùng chiến tranh nơi phi trường Baghdag. Binh lính đồn trú nơi đây sống trong những trailer có máy điều hòa không khí và đi dạo quanh không có áo giáp. Họ còn chào kính nhau nữa. Đâu đâu cũng thấy xe bọc sắt kiểu mới trong khi bọn chúng tôi phải van nài để mượn một cái xe "hillbilly" (xe có những tấm sắt chống đạn gài vào cánh cửa nhưng chả có hiệu quả bao nhiêu). Hình nhu sự phân chia tài nguyên không phải lúc nào cũng đúng mục tiêu. Vài người lấy làm ngạc nhiên chúng tôi vẫn còn ngủ và làm việc trong những túc lều.

Khu vực Phi Trường Quốc Tế Baghdad la nơi có mấy lâu đài danh tiếng của Saddam. Có một cái hồ rộng lớn bao quanh nhiều ngôi lâu đài, cửa ra vào rộng lớn, sàn đá cẩm thạch khắp nơi, những đèn chùm tráng lệ treo hầu như mỗi phòng và ngay cả những phòng tắm cũng lộng lẫy. Hầu như ngay dưới thời Saddam nơi này còn xa xỉ gấp bội so với đời sống của người dân Iraq bình thường.

Khi chúng tôi rời căn cứ tôi nhận thấy có một toán công nhân Iraq đang quét đường. Thật là kỳ vì chúng tôi đang ở sa mạc với cát rơi khắp nơi. Vừa khi họ quét xong một chỗ thì gió thổi bay ngay bụi cát trở lại. Tôi đoán rằng họ cần phải tỏ ra làm việc có hiệu quả để nuôi gia đình. Họ hầu như chẳng cần biết việc làm của họ vô ích hay không, bao lâu họ được trả lương thì họ cứ làm như thế.

Trên đường về, chúng tôi đi qua một cái xe bị nạn. Dân chúng đang cố lôi người tài xế bị kẹt ra khỏi xe vì mái xe bị xụp xuống. Xạ thủ trong toán hỏi tôi: "Thiếu tá coi xem tôi có lầm không, có phải chúng ta đến đây là để giúp những người này".

Tôi đáp: "Phải, sao anh hỏi vậy ?”

"Vậy sao chúng ta không lùi lại để cứu người tài xế bị kẹt trong xe? Trong đám xe của chúng ta, hẳn chúng ta có đồ trang bị để giúp người đó. Đôi khi tôi tự hỏi chúng ta đang làm gì ở đây?"

Tôi bị rơi vào một song đề; tôi biết rằng câu hỏi của anh ta không có đơn giản. Tôi cũng ngạc nhiên sao anh ta lại biểu lộ một xúc cảm và đồng cảm như thế bất kể tình trạng hiểm nguy của chúng tôi tại Iraq. Tôi phải nghĩ ra một câu trả lời thích đáng bởi vì quyết định dừng lại không do nơi tôi. Trách nhiệm là của ông trưởng đoàn xe nên tôi chẳng muốn nhận chìm quyền hạn của ông bằng cách đơn giản trả lời đồng ý với người lính. Tôi bảo anh ta tôi không chắc tại sao chúng ta không dừng lại, nhưng chúng ta phải coi chừng an toàn của chúng ta. Trưởng đoàn xe có trách nhiệm đối với 5 xe và 20 quân nhân. "Anh phải nhớ rằng một trong mấy chiếc xe đang trục trặc máy nếu quyết định dừng lại là có nguy cơ chết máy”. Người lính dường như chấp nhận câu trả lời của tôi.

Năm phút sau đoàn xe phải dừng lại vì con đường bị chặn bởi toán dò mìn. Ngày nào toán này cũng phải phơi mình trước hiêm nguy trong công tác phát giác và phá hủy mìn bị phát giác phía trước; xe cộ di chuyển cả hai chiều đều phải dừng lại cho đến khi họ bảo đảm phá nổ được quả mìn đó. Trong nháy mắt, nhiệm vụ đơn giản tiếp tế của chúng tôi biến thành nhiệm vụ an ninh. Chúng tôi liền xuống xe ngăn chặn mọi xe đừng vượt qua chúng tôi để chúng tôi để khỏi rơi vào mìn. Xe cộ phải lùi xa cá dặm đường để toán dò mìn bàn thảo kỹ lưỡng việc phát nổ. Nhiều người Iraq bước ra khỏi xe và tụ tập ở mấy rào cản trên đường gây nên một sự rối loạn nhỏ. Dường như có một nhân vật quan trọng trong đám đông muốn tiến hành tang lễ về địa điểm ấn định. Vì không có người thông dịch chúng tôi chỉ có thể la có "bom" và ra dấu một tiếng nổ lớn. Người tộc trưởng có vẻ bối rối xúc động vì theo tục lệ Iraq việc chôn cất phải thi hành trước hoàng hôn. Tôi tự nghĩ việc này lại càng thêm phức tạp nếu chúng tôi không phải thông con đường trong một giờ tới vì mặt trời đã bắt đầu lặn phía chân trời.

Một vài chiếc xe phát nản phải chờ đợi nên quyết định bỏ lộ chính lái xe vào một con đường đất cát cách đó 200 feet. Chúng tôi không thể đẻ họ mang họa vì mìn nên vẫy họ dừnng lại . Vài chiếc dừng quay trở lại và rồi sau vài phút một chiếc xe lại cố đi tới. Tài xế cứ lại đi mặc dầu chúng tôi ra dấu ngừng. Đành phải bắn cảnh cáo. Chúng tôi ở đây đang bảo vệ dân sự khỏi bị tai hại rốt cuộc phải bắn vào họ để bảo vệ họ. Sau 4 phát cảnh cáo mà chiếc xe bỏ lộ chính vẫn cứ tiến tới. Chúng tôi đành bắn về phía xe, không phải là phía trước xe, để làm tài xế chú ý. Thêm hai phút nữa là chiếc xe dừng lại ở đằng xau một cái cây. Trong năm phút không thấy động tĩnh gì. Bây giờ ông trưởng đoàn xe lại lo rằng có thể tình cờ tài xế đã bị trúng thương. Ông muốn cử 2 chiếc xe đi ước định tổn thất. Tôi cùng một nhân viên cứu thương lái xe theo xem có giúp được gì không.

Tôi ngồi bên ghế hành khách, còn nhân viên của tôi ngồi phía sau. Xe chúng tôi là chiếc xe đi sau nên tầm nhìn bị giới hạn. Trong khi tôi đang nhẩm tính xem trong túi cứu thương có những món gì thì xe tôi đi chậm lại đẻ tiến đến gần chiếc xe kia. Thình lình, chúng tôi tăng tốc độ và xạ thủ la to tôi nghe không rõ là gì. Chiếc xe người Iraq vọt đi khi chúng tôi đến gần, thế là chúng tôi đuỏi theo dọc môt con đường xuyên qua một nông trại. Chiếc xe dẫn đầu bắn ra hai loạt đạn làm chiếc xe kia phải dừng lại. Vậy là sứ mạng cứu cấp y tế phải thay đổi. Bây giờ chúng tôi phải coi xem tại sao chúng lại cố tình tháo chạy như vậy. Chúng tôi lập tức xuống xe và núp ở đằng sau các cánh cửa bọc sằt để bảo vệ an ninh khu vực (mỗi người nhắm một góc 90o trên 360 o). Chiếc xe dẫn đầu đã cử 2 chiến sĩ đi tiến hành khám xét. Hai người Iraq được lệnh ra khỏi xe và ngồi cách xa 10 feet về phía bên phải của chiếc xe. Ngồi chỗ đó, họ cách trước mặt tôi chừng 20 feet.

Bây giờ thiệt là cơn hồi hộp cực độ, tôi cảm thấy nhịp đập của trái tim gõ beng beng trong lỗ tai tôi. Cả 2 bàn tay tôi nắm chặt lấy khẩu súng lục 9 ly. Tôi nhớ rằng đạn đã nạp sẵn trong buồng đạn, ngón tay chỏ của tôi đặt lên khoá an toàn và đó là rào cản cuối cùng cho súng phát nổ. Tôi nhìn kiểm tra thì thấy rằng mấy người Iraq đúng là không chịu cộng tác. Một người lính đang khám xét chiếc xe còn người kia canh chừng bọn Iraq. Biểu họ ngồi xuống nhiều lần, nhưng lần nào mà người lính quay đi thì bọn họ lại đứng dậy và nói gì với nhau. Việc này làm tôi thiệt là lo lắng, tôi muốn kêu to "Bảo chúng ngồi xuống và đừng có quay lưng lại" nhưng mà nói không ra lời. Cổ họng tôi khô rang và tôi cảm thấy kỳ lạ, như là con cá mắc cạn. Tôi nghĩ sao tôi lại không được huấn luyện đẻ làm việc này và tôi đến Iraq để cứu người chứ không phải để giết người. Tuy nhiên, trước tiên tôi là một người lính và tôi phải bảo vệ đồng đội khi cần. Tôi bắt đầu vạch môt kế hoạch hành động nếu bọn Iraq có cứ động gì. Trước mặt tôi là mấy luống đất đã cày sẵn mà chưa trồng trọt gì. Tôi không tin rằng tôi có thể bắn là trúng đích ngay dù rằng khoảng cách rất gần, như thế là 2 người lính có thể bị lâm nguy. Tôi bắt đầu lập đi lập lại trong óc cần phải làm gì. Tôi sẽ chạy dọc con mương về phía họ để thu ngắn khoảng cách và dễ bắn trúng mục tiêu hơn. Nghĩ lại thì thấy việc này không cần thiết vì mấy xạ thủ đứng trên xe có thể hạ thủ chúng một cách dễ dàng bởi vì họ có võ khí tốt hơn, được huấn luyện kỹ và tầm nhìn rõ ràng. Có lẽ là tôi đã tự đặt mình vào vùng tử địa và tạo thêm vấn đề.

Tôi nhìn lướt qua để kiểm tra anh lính Edwards, nhân viên cứu thương của tôi . "Ed, anh không sao chứ ?"

"Không sao, Thiếu tá! Tôi đã sẵn sàng bảo vệ khu vực của chúng ta. Có vài đứa trẻ cách xa độ 100 thước, tôi đã ra dấu cho chúng đứng lại gần”. Theo hướng chỉ của khẩu súng, tôi nhận ra anh đang nhắm súng vào 2 đứa trẻ vị thành niên.

Edwards là giáo viên dạy sử cấp trung học cho đến ngày 11 tháng 9. Anh cảm thấy có bổn phận phải đăng ký vào quân đội mặc dầu lúc đó anh già hơn những tuyển sinh trung bình đến 15 tuổi. Anh có bằng đại học, là môt người hiền lành, đọc nhiều và phát âm rõ ràng. Kỳ lạ làm sao anh lại đang ở đây nhắm súng vào 2 đứa trẻ bằng tuổi học sinh của anh ở nhà. Tôi biết anh có đủ khả năng bắn trúng đích, nhưng tôi không thể ngăn được mình nhắc nhở anh đừng có bắn bọn trẻ. Tôi tán thưởng việc anh đơn giản trả lời: "Rõ, Thiếu tá" hơn là việc anh đưa ra một nhận xét châm biếm nào đó.

Trong lúc chúng tôi hoàn tất việc khám xét chiếc xe thì toán dò mìn đã cho phát nổ trái mìn. Nghe tiếng nổ lớn trong khoảnh khắc tự nhiên theo bản năng là tôi hụp đầu xuống. Mỗi ngày mỗi bị pháo kích tạo nên một thói quen mới như thế. Chúng tôi lái xe trở lại con lộ chính và khởi sự đi về. Phải mất hai tiếng để toán dò mìn làm việc nhưng đối với tôi thì như chừng có ít phút.

Về tới cổng trại tôi mới thở phào ra nhẹ nhõm. Đó là một ngày dài nhưng chúng tôi đã xoay sở để hoàn thành sự mạng một cách an toàn. Tôi hồi tưởng lại tất cả những éo le và phúc tạp mà ngày đó gây ra. Khi chúng tôi về gần khu y tế, tôi nhớ đến một trò trớ trêu khác của định mệnh. Tấm bảng căn cứ của chúng tôi mang tên một tên Trung uý tử trận ở Vietnam. Anh ta là một cầu thủ football chuyên nghiệp. Thật là éo le đây là một căn cứ duy nhất mà tôi biết có tên dính liếu tới cuộc chiến tranh Vietnam, và tôi đang ở đây trang trải món nợ của tôi đối với nhữnng cựu chiến binh đó.

Thiếu Tá Quân Y Lưu H.

9/2005

--
Read English version

Post Comments (available soon)

[Posted 11/5/05]

Footer Include

© 1986-2006  National Congress of Vietnamese Americans. All rights reserved.
About NCVA   |   Programs   |   Donate   |   Mailing List   |   Privacy Policy   | Webmaster